1 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. Bất kỳ hủ tục nào, làng tôi đều có đủ cả.

      "Hủ tục" là chữ của tác giả, không phải một mô tả trung lập — và biết điều đó thì đọc cả tập sẽ khác.

      Năm 1940, đây là ngôn ngữ của phong trào cải lương hương chính: chính quyền thuộc địa ra nghị định cải tổ làng xã Bắc Kỳ ba lần (1921, 1927, 1941), giải thể hội đồng kỳ mục, lập hội đồng tộc biểu, tăng quyền lý trưởng. Cùng lúc, giới trí thức duy tân đòi bài trừ tệ tục. Ngô Tất Tố viết trong dòng chảy ấy, và ông đặt chữ ấy vào miệng một ông cụ sắp chết để nó có sức nặng của lời trăng trối.

      Nhưng cuốn sách không nhất quán với chính khẩu hiệu đó, và đấy là chỗ nó hay hơn một bản cáo trạng. Đọc đến Miếng thịt giỗ hậu, cùng một thiết chế hiện ra ngược hẳn: miếng phần đình trung là thứ thịt duy nhất trong năm mà lũ trẻ nhà nghèo được biết. Tác giả không sửa lại mâu thuẫn ấy. Ông để nguyên.

      Đọc Việc làng như một bản án tử hình cho "hủ tục" là đọc mất một nửa. Nó là hồ sơ, và hồ sơ có cả những trang cãi lại người lập hồ sơ.