12 Matching Annotations
  1. Dec 2024
    1. “Cháu xin phép được nói với ông bởi vì điều này thực sự quan trọng.Cháu biết thật đáng buồn vì ở tuổi ấy cha cháu không thể tìm được việclàm. Cháu biết chuyện đó đau khổ lắm. Mẹ cháu phải đi làm từ sớm tinhmơ để trang trải sinh hoạt phí. Mẹ làm việc ở xưởng dệt tại English Mill.Mẹ phải đeo đai vì bị thoát vị do bê ống sợi. Lalá lớn rồi và dù học nhiềuchị cũng phải đi làm ở nhà máy... Thật khủng khiếp. Nhưng cha đâu cầnphải đánh cháu đến mức như thế. Hôm Giáng sinh, cháu đã hứa rằng cha cóthể đánh cháu bao nhiêu tùy thích, nhưng lần này thì quá quắt lắm.”

      Sự biết ơn và lòng từ bi vô tận của cậu bé gặp phải tình huống trớ trêu—mặt trưởng thành của cậu bé va phải mặt trẻ con và làm cho cậu dễ bị tổn thương.

    2. Nỗi buồn trong tôi khôngbắt nguồn từ đau đớn hay những cú đánh. Ở nhà, mọi người bắt đầu đối xửvới tôi tốt đến mức có phần hơi kỳ. Nhưng một cái gì đó đã mất. Một cái gìđó quan trọng có thể khiến tôi trở lại là chính mình, khiến tôi có thể tin vàongười khác, tin rằng họ là người tốt. Tôi trở nên câm lặng, thờ ơ, gần nhưlúc nào cũng ngồi bên Pinkie, thất thần nhìn thế giới xung quanh. Tôi khôngnói chuyện với Pinkie, cũng chẳng nghe những câu chuyện của nó.

      Cậu bé miêu tả hậu quả tâm lý nghiêm trọng từ những trận đánh "nhớ đời" ấy—việc cậu bé mất đi sự thích thú với việc mà cậu bé hay làm (trò chuyện tâm sự với cái cây) có thể báo hiệu là mất đi sự ngây thơ trẻ con của cậu bé, nhưng cũng có thể là sư trầm cảm.

    3. Chị hóa thành thú dữ. Thay vì xông vào tôi, chị đến bên bàn và thế làtiêu đời quả cầu của tôi. Chị xé nó ra thành muôn mảnh. Tôi sốc đến nỗikhông làm được gì. Sau đó, vẫn chưa thỏa mãn, chị túm tay chân tôi quẳngtôi ra giữa phòng.“Khi tao bảo mày làm gì, thì mày phải nghe lời.” Con quỷ trong tôivùng dậy. Con giận của tôi bùng nổ như bão tố. Trận cuồng phong đầu tiênkhá đơn giản. “Chị biết chị là gì không? Chị là đồ đi!” Chị gí sát mặt vàomặt tôi, mắt tóe lửa.

      Thông qua cả câu chuyện, ta luôn thấy Zezé tuoon ra những lời lẽ mãnh liệt, có phần quá chừng và ta luôn thấy cậu bé bị trừng phạt nặng hơn vì những lời đó. Thay vì chỉ trích cậu bé, ta thấy rằng điều này chỉ khiến cho những con người đối xử với cậu bé còn vô nhân tính, thiếu đạo đức hơn nữa—trong trường hợp này là người chị và người anh thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với cậu bé một cách tàn bạo.

    4. “Mọi người chú ý! Một xu năm viên bi đây. Vừa mới vừa đẹp đây!”Chẳng có gì xảy ra.“Một xu mười thẻ bài đây. Bạn sẽ không thể mua rẻ thế ở cửa hàng củabà Lota đâu.”Chẳng có gì xảy ra. Không đứa trẻ nào có tiền. Tôi đi khắp đườngProgresso rao bán bị và thẻ bài. Tôi gần như chạy lóc cóc khắp đườngBarão de Capanema, nhưng chẳng có gì xảy ra. Nhà bà tôi ư? Tôi cũng đãđến đó nhưng bà không quan tâm.

      "Một xu năm viên bi", "Một xu mười thẻ bài" cho thấy tính tháo vát và khả năng tự lập của cậu bé Zezé.

    5. “Nó đặc biệt lắm ạ. Nó trò chuyện với cháu, biến thành con ngựa,phiêu lưu cùng với bọn cháu. Với Buck Jones, Tom Mix... FredThompson... Ông có thích Ken Maynard không?” (Lược bớt từ “thưa ông”đi thì có vẻ kỳ kỳ, nhưng tôi đã quyết định rồi.)

      Trong bối cảnh xã hội Brazil, những cái tên này là những cái tên độc là, mang đậm chất Tây, chất Hoa Kỳ—trong khi cậy bé không đến từ quốc gia đó. Điều này cho thấy sự hiểu biết rộng rãi và tính hiếu kì, mê thám hiểm của Zezé.

    6. Tôi nhìn Pinkie, nhưng nó im lặng như một con búp bê bằng vải.“Sao vậy?”“Không có gì. Tớ đang nghe mà.”“Này, Pinkie, tớ không thích tranh cãi đâu, nhưng nếu đang buồn bựcthì tốt nhất cậu nên nói thẳng ra.”“Chỉ là vì bây giờ cậu chỉ chơi trò người Bồ, mà tớ thì không thể thamgia được.”Tôi ngẫm nghĩ một hồi. Tất nhiên rồi. Tôi chẳng hề nghĩ đến việcPinkie không thể tham gia.

      Những dấu hiệu đầu tiên của cái cây xa lánh cậu bé—sự mất đi tính ngây thơ và trẻ con của cậu bé. "Im lặng như một con búp bê bằng vải" tưởng như cái cây đang quay trở lại trạng thái vô tri vô giác.

    7. Xe chạy bon bon còn tôi nói thao thao.

      Từ láy âm "bon bon" và "thao thao" tạo ra cú pháp đối xứng.

      "Bon bon" có nghĩa là từ từ, không vội vàng, còn "thao thao" có nghĩa là nói liên tục, liến thoắng, không thấy hồi kết -> cho thấy rằng trên chuyến xe này cậu bé có cơ hội, được thể chuyện trò và giãi bày với ông người Bồ.

    8. Cháu là đứa vô tích sự, xấu xa thật sự. Bởi vậy nên vào Giáng sinh,con quỷ mới sinh ra trong trái tim cháu chứ không phải Chúa Hài Đồng, vàcháu chưa bao giờ nhận được món quà nào. Cháu là đồ sâu bọ, thưa ông. Làđứa gây phiền toái. Đồ chó. Đồ thối tha. Chị cháu nói rằng một đứa xấu xanhư cháu không nên có mặt trên đời này.”

      Những câu từ xúc phạm, hạ thấp danh dự, ác hoá cậu bé trôi ra từ cái này sang cái khác: "đứa vô tích sự", "xấu xa thật sự", "đồ sâu bọ", "đứa gây phiền toái", "đồ chó", "đồ thối tha", "đứa xấu xa không nên có mặt trên đời" là những câu từ không đứa trẻ nào phải nghe và chịu.

      Việc sử dụng những từ ấy cho thấy mối quan hệ không mấy gì tốt đẹp giữa Zezé và gia đình của cậu.

    9. Cô không tin rằng tôi biết nhiều câu chửi tục hơn tất cả các bạn kháctrong lớp, rằng không đứa trẻ nào tinh quái như tôi. Cô nhất quyết khôngtin. Ở trường, tôi là một thiên thần.

      Cô Cecilia là nhân vật tạo ra tương phản đạo đức so với những thành viên gia đình, tuy trớ trêu ở chỗ cậu bé nói thật về cả "biết nhiều câu chửi tục hơn tất cả các bạn khác trong lớp" và "không đứa trẻ nào tinh quái như tôi".

      "Ở trường, tôi là một thiên thần" ngụ ý/tương phản sắc nét với việc ở nhà cậu bé hai bị gọi là một con tiểu quỷ.

    10. “Cậu phải nhìn tận mắt mới thấy mọi thứ ở đó sạch sẽ, ngăn nắp nhưthế nào. Ông ấy có một tấm khăn trải bàn bằng vải kẻ ca rô màu đỏ vànhững chiếc tách uống cà phê thứ thiệt. Không phải cốc thiếc như11 nhà mình đâu.
      • "tấm khăn trải bàn bằng vải kẻ ca rô màu đỏ và những chiếc tách uống cà phê thứ thiệt" -> là lời khen cậu bé dành cho những đồ vật gia dụng mà đến cả nhà cậu cũng không có—tạo ra sự đối lập giữa ông Bồ và gia đình Zezé.
    11. Thế là giọng hát vút cao của tôi lại vang khắp các bình nguyên bao la,

      Cậu bé nói quá về tài năng ca hát: Cho thấy niềm tự hào trong lĩnh vực hát hò của cậu bé.

    12. Trong vài ngày tiếp theo, tôi đi học sớm hơn một chút để tránh chạmmặt ông người Bồ đang mua thuốc lá. Tôi cũng cẩn thận lẻn vào góc đườngphía bên kia - gần như khuất dưới bóng hàng giậu phía trước các ngôi nhà.Ngay khi ra tới đường quốc lộ, tôi sang đường luôn và cắm cổ bước, taycầm giày, đi sát vào bức tường nhà máy lớn.

      Nỗi nhục từ lần bị ông Bồ xỉ vả trước mắt bàn dân thiên hạ dẫn đến việc cậu bé né tránh nẻo đường đó: Cho thấy cậu biết suy nghĩ và hành động.

    Annotators