4 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. đã làm cái nghề này, thì ví thử còn phải học cái gì cơ chứ, ví thử còn hy vọng gì nữa chứ?

      "Dã Mận" là mận dại — chơi trên hình ảnh cặp mận-đào tỏ tình kinh điển của ca dao ("Bây giờ mận mới hỏi đào / Vườn hồng đã có ai vào hay chưa?"). Kỹ nữ xưa hay lấy nghệ danh theo hoa quả để tự đặt mình vào vườn thơ tình, nhưng thêm chữ "Dã" nghĩa là không mọc trong vườn nhà ai, không còn đợi "đào" nào đến hỏi. Câu tuyên bố hết hy vọng này của chính thị là lời chú giải sống cho cái nghệ danh: một nghệ danh vừa nằm trong truyền thống ca dao vừa xé toạc truyền thống ấy.

    1. Chứ còn yêu để mà “một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng” thì đó là yêu vì thương chứ còn đâu là yêu vì yêu nữa?

      Suzanne mượn một câu ca dao Việt Nam quen thuộc ("yêu nhau vạn sự chẳng nề, một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng") nhưng đọc nó theo hướng hoài nghi hơn cách hiểu thông thường. Nếu giữa hai người có "một trăm chỗ lệch" và một bên luôn phải chịu khó "kê" cho vừa với bên kia, cô cho rằng đó không còn là quan hệ giữa hai người ngang hàng nữa, mà đã trở thành "yêu vì thương" — một tình cảm gần với sự ban ơn hoặc cứu vớt hơn là sự lựa chọn nhau vì chính con người của nhau. Đây là phản ứng dễ hiểu ở một cô gái luôn nhạy cảm trước nguy cơ bị khinh miệt.

    1. Cái Đũi cứ ngồi yên, lại hát : Ai ơi chơi lấy kẻo già

      Lượt hát thứ ba trong cuộc đối đáp, đúng luật chơi mời – thách – giục của hát đối đáp truyền thống, khép lại bằng câu ca dao mang hơi hướng Hồ Xuân Hương. Ba lượt hát qua lại cho thấy VTP ghi chép tỉ mỉ đến mức dựng lại được cả nghi thức hát hội làng, dù bối cảnh chỉ là một góc vườn hoa giữa phố.

    2. tôi chỉ khẽ hát một cách rất phong tình: Lấy ai thì cũng một chồng

      Cảnh tỏ tình với cái Đũi ở vườn hoa được dựng đúng nghi thức hát đối nam nữ của hội làng, chỉ dời phông sang ghế đá công viên. Toàn bộ lời tỏ tình đều là ca dao cổ truyền — nghịch lý cảm động là hai kẻ vừa bàn chuyện "bắt nhân ngãi" tân thời sòng phẳng nhất lại chỉ biết ngỏ lời yêu bằng hình thức xưa cũ nhất của làng quê. Kho ca dao là thứ ngôn ngữ ái tình duy nhất họ còn mang theo được khi đã bỏ làng ra đi.