bảy tám chục “bông hoa biết nói” ấy trên đầu thì hoặc vấn khăn nhung, để tóc rẽ lệch đầu trần lối Huế
Cảnh khám bệnh tập thể diễn ra ngay dưới cái đình mang tên mỹ miều ấy: hàng chục người đàn bà bị gọi bằng mỹ từ "bông hoa biết nói" nhưng phải lột áo dài, cởi quần, xếp hàng chờ khám. Sự tương phản giữa trang sức quý phái còn lại trên người (khăn nhung, kiềng vàng, nhẫn ngọc) và thân thể bị phơi bày là một trong những cảnh grotesque nhất cuốn sách. "Nghinh phong đình" ở đây không còn là chốn hóng gió mà là phòng chờ của sự cưỡng chế y tế.