Thị bước xuống bàn, ra nghinh phong đình với nét mặt vẻ vang.
Câu kết vòng đời của cái tên: Thị Lộc khám xong "vô bệnh", bước ra "nghinh phong đình" với nét mặt vẻ vang — như người đẹp xưa bước ra lầu ngắm nguyệt sau cuộc du xuân. Nhưng vinh quang duy nhất mà nhà lục xì có thể ban cho một người đàn bà chỉ là tấm chứng nhận không có vi trùng. Đây là giọt đắng cuối của thủ pháp: lấy ngôn ngữ giấc mộng phong lưu đặt tên cho hạ tầng của chợ thân xác, để độ vênh giữa tên và vật tự làm nốt phần việc phê bình.