Hắn cẩn thận nhìn trước, nhìn sau, trước khi vào.
Một nhà văn phải canh chừng trước khi bước vào hiệu thịt quay, vì sợ "Một người quen có thể đi qua, và nếu họ bắt gặp hắn đang cố nhét một gói thịt vào túi áo!"
Đọc kỹ thì cái xấu hổ ở đây rất lạ. Hắn không xấu hổ vì nghèo — hắn xấu hổ vì bị bắt gặp đang làm một người cha. Mua đồ ăn mang về cho con là hành vi thuộc về thế giới cơm áo, cái thế giới mà tư cách "thi sĩ" của hắn phải đứng ngoài. Ngay sau đó, khi Trung và Mão xuất hiện, hắn nói đúng thứ ngôn ngữ đó: "Thi sĩ là người giữ được mình trẻ mãi và đến muôn năm cũng vẫn còn trinh bạch."
Hắn không nói với bạn rằng mình đang mua thịt cho con. Hắn nói "tôi có việc phải về, thế thôi". Và rồi hắn không về. Cái gói thịt bị bỏ rơi trước hết vì nó không kể ra được — nó không hợp với cái tên hắn muốn mang.