hắt cái gánh nặng ấy đi
Câu định nghĩa vì sao hủ tục sống dai, và nó không phải lý do người ta thường nghĩ.
Nguyên văn: "Nhiều lúc tôi muốn hắt cái gánh nặng ấy đi, nhưng sức một mình không thể làm nổi, đành phải è cổ mà chịu."
Đây không phải mê tín, cũng không phải ngu dốt. Ông cụ biết rõ đó là gánh nặng vô lý — cả chương là lời tố cáo mạch lạc của một người biết chữ Hán, đọc được quốc ngữ, từng buôn bán khắp nơi. Vấn đề là bài toán phối hợp: một mình bỏ lệ thì bị sổ ngôi, mất phần, con cháu mang tiếng. Chỉ khi tất cả cùng bỏ mới bỏ được, mà không ai dám đi bước đầu.
Đây chính là điểm nối với Mua cỗ: "Nhiều người đã định bướng không chịu mua, nhưng không mua thì họ bắt phải làm cỗ, cũng chết, thì thà mua cho rảnh"; và ai không mua thì “họ bảo là người thiếu đóng, thiếu góp với làng rồi họ sổ ngôi”. Ai cũng tính đúng, và cả làng cùng thua.
Câu tiếp theo mới ghê: "Vậy mà nó vẫn được coi như vị thần thiêng, không ai đả động đến nó." Cái giữ hệ thống đứng vững không phải niềm tin, mà là sự im lặng — không ai chịu nói ra điều mọi người đều biết.
Đó là lý do ông cụ dặn lại một việc duy nhất: "ông sẽ đem những tội ác của nó mà phơi ra bóng mặt trời". Cả cuốn sách là một lời hứa đang được thực hiện.