Ê chệ! Ê chệ!
Tiếng la ó đồng loạt khi bài thơ vệ sinh đi đến đoạn hướng dẫn khám bệnh cụ thể — giới hạn của phép mượn văn hóa dân gian lộ ra ngay lập tức. Nhà nước thuộc địa lấy được cái vỏ (lục bát, cây đàn nguyệt, bóng trăng) nhưng không thể khiến cái ruột (nội dung y tế trần trụi) được tiếp nhận êm xuôi qua cùng kênh ấy: vần điệu là phương tiện của người dân, không phải của người dân bất kể nội dung gì rót vào.