lớp trí thức là người làm bò
Luận đề thật của cuốn sách, nói ra bằng hơi thở cuối cùng của cụ Thượng — và nó khiêm tốn hơn, nhưng mạnh hơn, câu "làng làm mất nước".
Nguyên văn: "Một nước giống như một cái xe bò, lớp trí thức là người làm bò, lớp dân quê là người đẩy xe. Nếu kẻ đẩy còn bị những dây lệ buộc chặt hai chân, thì kẻ làm bò tài giỏi bậc nào cũng không thể kéo được cái xe bò lên dốc."
Lập luận không phải "lệ làng gây mất nước", mà: một dân tộc mà tuyệt đại đa số bị lệ tục vắt kiệt thì không đủ sức làm bất cứ việc gì lớn — kể cả giành lại nước.
Và cụ quy trách nhiệm cho ai? Không phải nông dân. Cho tầng lớp có học: "chúng tôi là một lớp người bị bỏ sót trong lđá tre xanh, con mắt của phái trí thức ít khi ngó tới. Bởi vậy, những cái tục lệ quái gở, mọi rợ mới được tự do kế tiếp nhau, chồng chất lên vai chúng tôi." ("lđá tre xanh" là lỗi bản Wikisource, đúng là "lũy tre xanh".)
Tức là cuốn sách này buộc tội chính người đọc nó — người biết chữ, người mua sách, người ngồi ở Hà Nội. Nhan đề chương mở đầu, Lớp người bị bỏ sót, là một lời trách móc gửi đúng địa chỉ.
Đây cũng là đề tài chung với Nam Cao cùng thời: cái khoảng cách giữa người có chữ và người chịu khổ. Khác ở chỗ Nam Cao viết nó thành bi kịch nội tâm; Ngô Tất Tố ra ngoài đồng, ghi biên bản, và tính tiền.