3 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. Bác hộ lại kể những chuyện quan trên ở phủ này sức cho dân phải uống rượu ra làm sao, ở huyện kia một con lợn bao nhiêu chai, một con bò bao nhiêu chai...

      Đây là dấu vết của tầng thuế thứ nhất — ngân sách Đông Dương qua độc quyền rượu: quan trên khoán mức tiêu thụ rượu ty theo đầu lợn, đầu bò trong làng, bất kể dân có uống hay không. Thuế gián thu núp dưới hình thức một mặt hàng độc quyền, nhưng vận hành như một sắc thuế cưỡng bức không kém thuế thân.

    2. quan trên rầy la về trong huyện có nhiều người nấu rượu lậu quá, đến nỗi rượu tá ế ẩm, như vậy hại cho quỹ nhà đoan

      Nhà đoan là cơ quan thu thuế quan – độc quyền rượu, và "rượu tá" (rượu do hãng thầu độc quyền cung ứng) chỉ tồn tại được nếu dân bị dồn phải mua nó thay vì tự nấu. Ông huyện bị quan trên rầy vì để dân nấu rượu lậu — nghĩa là chức trách của quan phủ, quan huyện dưới thời hậu-Doumer thực chất là canh giữ nguồn thu cho quỹ độc quyền rượu, chứ không phải trị an theo nghĩa thông thường. Chi tiết này cho thấy cỗ máy tài chính Doumer đã biến bộ máy hành chính Nam triều thành nhân viên thu thuế của Liên bang Đông Dương.

    3. quan trên ở phủ này sức cho dân phải uống rượu ra làm sao

      "Sức" ở đây nghĩa là ép buộc bằng công văn quan trên — dân không được chọn uống hay không, mà bị áp khoán tiêu thụ rượu theo đầu người, đầu lợn, đầu bò. Đây chính là mặt trái của tam độc quyền rượu – muối – thuốc phiện mà Paul Doumer dựng lên từ 1897–1902: nhà nước không chỉ độc quyền sản xuất mà còn cưỡng bức tiêu thụ để bảo đảm nguồn thu. Bác hộ lại kể chuyện này như giai thoại phiếm, cho thấy sự phi lý ấy đã thành nếp sống bình thường ba mươi năm sau khi Doumer rời Đông Dương.