có nhiều người đi thì thành ra đường
Đây là câu kết nổi tiếng nhất của Lỗ Tấn, viết tháng 1/1921, in trong tập Gào thét. Điểm hay bị bỏ qua: hy vọng ở đây không phải một niềm tin có sẵn để tin hay không tin, mà là một thực hành tập thể — chưa ai đi thì không có, nhiều người cùng đi thì mới thành ra có. Bản dịch quen thuộc trong sách giáo khoa ("làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi", bản Trương Chính) diễn đạt cùng một ý nhưng khác bản dịch này.