Từ yêu chồng bằng một thứ tình yêu rất gần với tình của một con chó đối với người nuôi.
Câu so sánh đặt ở đoạn thứ hai của truyện, và nó lạnh đến mức nhiều bản giảng văn né không nhắc.
Nó nói chính xác một điều: tình yêu của Từ không phải quan hệ giữa hai người ngang nhau, mà là lòng biết ơn của kẻ được nuôi đối với người nuôi. Nam Cao còn chứng minh ngay sau đó bằng sổ sách: Hộ nuôi Từ, nuôi mẹ già, nhận làm bố đứa con thơ, làm ma cho bà cụ — "Biết bao nhiêu là ân nghĩa!" — và kết luận bằng chính chữ của quan hệ ấy: "có làm nô lệ cho Hộ suốt đời Từ nữa, thì cũng chưa đủ để đền ơn".
Con chó là con vật Nam Cao dùng ở chỗ hiểm nhất trong đời văn của ông — cậu Vàng của lão Hạc, cái chết bằng bả chó, "kiếp người như kiếp tôi chẳng hạn". Ở đây nó nói cái giá của một hành vi cứu người: Hộ cứu Từ thật, và chính hành vi đẹp ấy đặt Từ xuống một bậc mà cả đời Từ không lên lại được. Lòng tốt trong thế giới Nam Cao không bao giờ miễn phí cho người nhận.