A! Ông đã về! Phần của cháu đâu?
Câu kết Miếng thịt giỗ hậu, và là câu chống lại toàn bộ giọng phẫn nộ của cuốn sách.
Lũ trẻ "mặt xám như gà cắt tiết" đợi từ lâu, reo lên "như người được của". Thứ chúng đợi là hai ba miếng thịt xâu bằng lạt, ông của chúng vừa lê qua mưa rét tháng chạp để mang về.
Ngô Tất Tố dựng cả chương theo hướng để người đọc cười cái cảnh các cụ "nhấm" miếng thịt bằng hạt đỗ rồi đặt xuống — trông hà tiện đến buồn cười. Rồi ông lật ngược ở hai câu cuối: họ nhấm để dành phần mang về cho cháu. Cái vừa bị cười hóa ra là kỷ luật của người đói.
Cùng một nước cờ ông dùng ở chương mở đầu, nhưng ngược chiều: ở đó lệ làng giết một ông cụ; ở đây lệ làng nuôi mấy đứa bé.
Một phóng sự chỉ có tiếng nói phẫn nộ thì hết hạn cùng cái nó tố cáo. Việc làng còn đọc được vì tác giả để lại cả những trang cãi lại chính mình.