Tắt đèn , nhà ngói như nhà tranh.
Câu thành ngữ cho tên cuốn tiểu thuyết — vốn nói về sự bình đẳng trong bóng tối, giàu nghèo như nhau khi đèn đã tắt — lại được đặt vào miệng chính kẻ đang lợi dụng bóng tối để cưỡng bức người ở. Ngô Tất Tố không để nhan đề vang lên như một tuyên ngôn của tác giả, mà biến nó thành lời biện minh của nhân vật đáng tởm nhất truyện. Đó là một thủ pháp trớ trêu bậc thầy: cái nhan đề mang tính cách ngôn bị chính kẻ thủ ác chiếm dụng và bóp méo nghĩa ngay trong lòng văn bản.