2 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. Tắt đèn , nhà ngói như nhà tranh.

      Câu thành ngữ cho tên cuốn tiểu thuyết — vốn nói về sự bình đẳng trong bóng tối, giàu nghèo như nhau khi đèn đã tắt — lại được đặt vào miệng chính kẻ đang lợi dụng bóng tối để cưỡng bức người ở. Ngô Tất Tố không để nhan đề vang lên như một tuyên ngôn của tác giả, mà biến nó thành lời biện minh của nhân vật đáng tởm nhất truyện. Đó là một thủ pháp trớ trêu bậc thầy: cái nhan đề mang tính cách ngôn bị chính kẻ thủ ác chiếm dụng và bóp méo nghĩa ngay trong lòng văn bản.

    1. Thị bước xuống bàn, ra nghinh phong đình với nét mặt vẻ vang.

      Câu kết vòng đời của cái tên: Thị Lộc khám xong "vô bệnh", bước ra "nghinh phong đình" với nét mặt vẻ vang — như người đẹp xưa bước ra lầu ngắm nguyệt sau cuộc du xuân. Nhưng vinh quang duy nhất mà nhà lục xì có thể ban cho một người đàn bà chỉ là tấm chứng nhận không có vi trùng. Đây là giọt đắng cuối của thủ pháp: lấy ngôn ngữ giấc mộng phong lưu đặt tên cho hạ tầng của chợ thân xác, để độ vênh giữa tên và vật tự làm nốt phần việc phê bình.