3 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. Ông lớn!...

      Đây là nhát dao của truyện: Nhuận Thổ chào lại người bạn thơ ấu bằng một tiếng xưng hô tôn ti (nguyên văn chữ Hán là "老爺" — Lão gia), khiến tình bạn trẻ con lập tức bị nghiền thành quan hệ chủ–tớ. Bản dịch tiếng Việt này chọn "Ông lớn" thay vì "Lão gia" nhưng hiệu ứng đứt gãy quan hệ là như nhau. Đây chính là chủ đề xuyên suốt Cơm thầy cơm cô của Vũ Trọng Phụng: cái tường vô hình giữa "các ngài" và bọn ở, chỉ khác là ở đây Lỗ Tấn đứng ở phía người có học nhìn sang và tự thấy mình bị nhốt.

    2. giống con người gỗ

      Câu tóm tắt cảnh ngộ Nhuận Thổ — người bạn nông dân thuở nhỏ nay tàn tạ vì "đông con, đói kém, thuế nặng, lính, quan, kẻ cướp, cường hào". Chuỗi liệt kê tai ách này gần như trùng khít với chuỗi của Vũ Trọng Phụng trong cảnh phát chẩn ở Giông tố ("sưu thuế, nạn tổng lý, nạn hối lộ, nạn trộm cướp, nạn bã rượu lậu") — hai nhà văn, hai nước, cách nhau mười lăm năm, cùng kê một đơn thuốc độc cho nông thôn điêu tàn.

    1. cái dân đã đến lúc đáng gọi là dân của Sodome và Gomorrhe

      Ở đây Vũ Trọng Phụng nói bằng giọng của chính mình, và nói quá tay hơn cả bác sĩ Joyeux. Chẩn đoán luân lý mà một bác sĩ thuộc địa đưa ra được nhà văn bản xứ tiếp nhận rồi tự quất mạnh hơn — khác với Số đỏ, nơi ông lật cùng một logic thành trò hề qua nhân vật Xuân Tóc Đỏ.