bức tường cao xem không thấy, chắn tôi thành ra cô độc
Ẩn dụ bức tường vô hình xuất hiện hai lần trong truyện: lần đầu là bức tường sân nhà giam hãm tầm nhìn tuổi thơ của người kể, lần này là bức tường giai cấp vừa dựng lên giữa hai người bạn cũ. Nó song hành với ẩn dụ con đường ở câu kết: một bên là cái chắn (tường), một bên là cái mở (đường) — cùng nói về khả năng vượt thoát khỏi sự cô lập giai cấp.